Tích Truyện – Patacara Người Phụ Nữ Mất Hết Người Thân

Patacara Người Phụ Nữ Mất Hết Người Thân

(The woman, who lost everyone in the world and became mad with grief, listening to the Buddha’s discourse. She was renamed as, “Paṭācārā”, “the one covered with a shawl”). Image Source: Painting from the gallery of Global Vipassana Pagoda

(Người phụ nữ, người đã mất tất cả người thân trên thế giới và trở nên điên loạn và tuyệt vọng, đang lắng nghe bài thuyết pháp của Đức Phật. Cô ấy được đổi tên thành “Paṭācārā”, “người được che chở bằng một chiếc khăn choàng”). Nguồn ảnh: Tranh vẽ từ phòng trưng bày của Tháp Vipassana Toàn Cầu

She was born in a very rich merchant family of Srāvastī. There were four members in the family – the rich merchant, his wife, their son and their daughter. This small family resided in a large seven-storied building in Srāvastī. When the girl came of age, a young servant was appointed to serve her. Because of his bad company she strayed from the right path. Lest she should be married to somebody else, the two of them took whatever wealth and ornaments they could lay their hands on and eloped. They went to a small village far away from the city and began to live as husband and wife.

Cô gái sinh ra trong một gia đình thương buôn rất giàu có của Srāvastī. Có bốn thành viên trong gia đình – thương nhân giàu có, vợ, con trai và con gái của họ. Gia đình nhỏ này sinh sống trong một tòa nhà bảy tầng lớn ở Srāvastī. Khi cô gái đến tuổi thành niên, một người hầu cận trẻ tuổi được chỉ định để phục vụ cô. Vì người bạn xấu xa, cô đã rời xa con đường đúng đắn. Vì e rằng cô gái bị ép kết hôn với người khác, hai người họ đã cưỡm đi bất cứ của cải và trang sức cầm tay và bỏ trốn. Họ đến một ngôi làng nhỏ cách xa thành phố và bắt đầu sống như vợ chồng.

They managed as long as the wealth stolen from her home lasted. At last, they started spending their days in extreme. After two years, she became pregnant. She gave birth to two sons, but as ill luck would have it both died in an accident. Her husband also died after being bitten by a cobra. Weeping and wailing, the poor unlucky woman set out alone for Srāvastī. Even before she could reach there, she learnt at the cremation ground that there was a storm and heavy rainfall the previous night, and that her father’s seven storied building had collapsed. Her father, mother and brother were all crushed under the debris. Now she had no one in the world to call her own. Unable to bear the blow, she lost her mental balance and without any cloth on her person, started roaming in the streets of Srāvastī.

Họ sử dụng dần dần những của cải trộm cắp từ nhà cô gái kia. Cuối cùng, họ bắt đầu trải qua những ngày cực kì nghèo khó. Hai năm sau, cô gái mang thai. Cô sinh được hai người con trai, nhưng thật không may, cả hai đều chết trong một tai nạn. Chồng cô cũng chết sau khi bị rắn hổ mang cắn. Khóc lóc và gào thét, người phụ nữ kém may mắn một mình lên đường về lại Srāvastī. Ngay trước khi cô kịp đến nơi, cô được cho hay tại nơi hỏa táng rằng có một cơn bão và mưa lớn vào đêm hôm trước, và chuyện tòa nhà bảy tầng của cha cô đã sụp đổ. Cha, mẹ và anh trai cô đều bị nghiền nát dưới đống đổ nát. Bây giờ cô không có ai trên thế giới để nương nhờ. Không thể chịu nổi cú sốc, cô mất thăng bằng tinh thần và không có bất kỳ mảnh vải nào trên người, cô bắt đầu rong ruổi trên đường phố Srāvastī.

When she was in such a miserable state, one day, because of her previously accumulated pāramīs, she passed by the Jetavana monastery, where the Buddha was preaching Dharma to the people. Listening to the words of Dharma, she came near the Lord. The Blessed One spoke compassionately to her, “My poor child! Come to your senses!” His affectionate and kind words were full of nectar. As soon as she heard these words, she recovered some of her senses. She realized she was naked. Ashamed, she sat down drawing herself closer together. Someone, who was sitting close by and listening to Dharma, put his shawl over her. Since then, the poor woman was known as “the one covered with a shawl” i.e. “Paṭācārā”. She sought refuge in the Buddha. The Buddha assured her, “Child, take refuge in the Dharma. Dharma will give you true refuge.”

Khi cô ấy ở trong tình trạng khốn khổ như thế, một ngày nọ, do những tích lũy pāramīs từ trước, cô ấy đã đi ngang qua tu viện Jetavana, nơi Đức Phật đang thuyết pháp cho mọi người. Lắng nghe những lời của Giáo Pháp, cô ấy đến gần Ngài. Đức Thế Tôn nói với cô: “Đứa con tội nghiệp của ta! Hãy đến đây với sự tỉnh táo!” Những lời trìu mến và tử tế của Ngài đầy mật ngọt. Ngay khi nghe những lời này, cô đã phục hồi một số giác quan của mình. Cô nhận ra mình đang khỏa thân. Lấy làm xấu hổ, cô gái ngồi xuống thu mình lại gần hơn. Ai đó, người ngồi gần bên và lắng nghe Giáo Pháp, choàng chiếc khăn của anh cho cô gái. Kể từ đó, người phụ nữ tội nghiệp này được gọi là “người được che chở bằng khăn choàng” tức là “Paṭācārā”. Cô tìm nơi nương tựa Phật. Đức Phật xác tín với rằng cô: “Con ta, hãy nương tựa vào Giáo Pháp. Giáo Pháp sẽ cho con nương tựa thật sự.”

Hearing the words of pure Dharma from the Lord, her mind became concentrated and she began to practice Vipassana. As a result of her past Pāramīs, she became a stream enterer (srotāpanna) then and there, The Blessed One got her ordained. Practicing Vipassana that liberates one firmly she became an Arahant from a srotāpanna. She achieved all that was to be achieved as a human being and was completely free of sorrow.

Lắng nghe những lời của Giáo Pháp tinh khiết từ Ngài, tâm trí cô trở nên tập trung và cô bắt đầu thực hành Vipassana. Do kết quả của các Pāramīs trong quá khứ, cô ấy đã trở thành một người nhập dòng đắc quả (Tu đà hoàn) (srotāpanna) ngay sau đó và tại đó, Đấng Giác Ngộ đã xuất gia cho cô. Thực hành Vipassana để giải thoát một cách vững chắc, cô gái trở thành A la hán từ một Tu đà hoàn (srotāpanna). Cô đã đạt được tất cả những gì cần đạt được như một con người và hoàn toàn không còn buồn khổ.

 

Nguồn VRIDhamma.org

Dhamma Nanda

Tổng hợp và chia sẻ các bài viết về Dhamma, đặc biệt là những lợi ích phương pháp thiền Vipassana, phương pháp thiền cổ xưa được Đức Phật Gotama tái phát hiện cách đây hơn 2600 năm, và được Ngài giảng dạy như một liều thuốc chung chữa trị những bệnh chung của nhân loại. Phương pháp không tông phái này nhằm tới việc diệt trừ những bất tịnh tinh thần và đưa đến hạnh phúc cao cả nhất của việc hoàn toàn giải thoát..

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *